Thánh Giuse Con Ḍng Đavít


Trong lịch sử nhân loại, biến cố trổi hơn hết hẳn là sự xuất hiện của Chúa Giêsu Kitô. Bằng cớ hiển nhiên là ta lấy năm Ngài giáng sinh mà tính thời gian, v́ Ngài là trung tâm lịch sử.

Đối với chúng ta, tất cả những ǵ có liên hệ tới Ngài đều phải đáng tôn trọng. Trinh nữ Maria, Mẹ Ngài, được tôn lên bậc siêu việt trên cả hàng thần thánh. Đồng thời, Thiên Chúa đă định liệu cho một người nhân đức kết hôn với Bà để giữ ǵn, bênh vực, giúp đỡ, dưỡng nuôi Bà và con cực Thánh của Bà. Người đó là Giuse.

Giuse là một danh xưng lớn trong Thánh Kinh, có nghĩa là Chúa cho tăng trưởng.

Giuse là con thứ mười một của tổ phụ Gia-cob, được cha ǵa qúi yêu, nên các anh đâm ghét, lập mưu bán làm nô lệ, trải bao gian khổ, đă đạt tới tột đỉnh vinh quang tại Ai-Cập. Người ta thường so sánh Giuse này với Giuse của chúng ta. Nếu Giuse Ai-Cập được vinh quang trong lănh vực trần gian th́ Giuse Na-gia-rét được vinh quang biết bao trong lănh vực Thiên Quốc.

1. Vinh Quang trong ḍng dơi

Giuse thuộc ḍng dơi Đa-Vít và Sa-lô-môn, mà triều đại đă là tuyệt đỉnh vinh quang của dân tộc Do Thái. Đúng theo lời các tiên tri, Chúa Cứu Thế phải sinh ra từ ḍng tộc này, như hai bản gia phả của Ngài trong Phúc Âm c̣n minh chứng.

Mat-thêu đi từ trên xuống, nghĩa là từ Ab-bra-ham qua Đa-Vít tới Giuse, để kết thúc: "Gia-cob sinh Giuse, chồng của Maria, người đă sinh ra Chúa Giêsu, gọi là Kitô" (Mt. 1,17)

Luca trái lại, kể từ dưới lên, nghĩa là từ Giuse qua Đa-vít tới Abra-ham, và mở đầu gia hệ như sau: "Chúa Giêsu bắt đầu công vụ vào trạc ba mươi tuổi, và người ta bảo Ngài là con của Giuse" (Luc. 3, 23).

Như vậy Giuse thực là con ḍng Đa-vít.

Lần thứ nhất, Thiên Thần đến báo mộng, cũng dùng danh hiệu đó: " Hỡi Giuse! Con ḍng Đa-vít, chớ ngại rước Maria về nhà." (Mt. 1, 20). Điều này rất quan trọng để thiên hạ nhận ra Đấng Cứu Thế. V́ trong Cựu Ước, Chúa đă hứa Đấng Thiên Sai sẽ sinh ra bởi ḍng Đa-vít (Tv. 88, 30). Cần phải có phụ hệ pháp định của Giuse th́ Chúa Giêsu mới là con vua Đa-Vít, mới là Đấng thiên hạ đợi trông.

Sau này, trước  thanh thế lẫy lừng của Ngài, quần chúng đă hoan hỉ tung hô Ngài là con vua Đa-vít (Mt. 21, 9). Và chính Ngài cũng xưng ḿnh như vậy (Mt. 22, 43; Luc. 20, 41)

2. Vinh quang trong nghèo khó

Nhưng vẻ huy hoàng của ḍng họ Đa-vít c̣n chi khi Chúa Giêsu xuất hiện? Xưởng mộc nhỏ bé của Chúa Giêsu có ăn nhằm ǵ với đền đài vua tổ?   Phải, Giuse mang một thân phận nghèo nàn khiêm tốn, tối tăm, nhưng đó cũng là chính đặc điểm của Đấng Cứu Thế, mà Ngài lănh nhận như một gia bảo do Giuse trối lại.

Sau cuộc phát lưu Ba-by-lon trở về, phủ việt rời khỏi nhà Đa-vít, và t́nh trạng mỗi ngày một suy vong (Gier.22, 24; Amos 9,11). Con cháu muốn yên thân phải mai danh ẩn tích và làm việc đồng áng hoặc thợ thuyền để sinh sống.

Về Giuse, ta chỉ biết một điều là ông làm thợ mộc tại Nazaret.  Để phục vụ Thánh gia, ông không có chức quyền, của cải, chỉ có hai cánh tây gân guốc, lao động và một trái tim trung thành bất chấp mọi gian lao.

Sau này, Phaolô đă ca ngợi Đức Kitô là đấng vốn giầu có đă muốn trở nên khó nghèo, để nhờ sự khó nghèo của Ngài mà chúng ta nên giầu có ( II Cor. 10, 9).

Đó cũng là con đường để Ngài xích lại gần gia đ́nh nhân loại, sinh ra trong nghèo khó, hai bàn tay vày lỗ miệng, lấy bát mồ hôi đổi bát cơm.

Chính v́ thế, Ngài đă chọn Giuse làm cha để mà thừa tự sự khó nghèo của ông.  Thánh bonaventura là người đầu tiên đă đưa ra lư do này, đến sau đă được phổ biến trong Giáo Hội.  

3. Vinh quang trong nhân đức

Mang ḍng máu đế vương là danh dự, nhưng cũng chưa thực danh dự nếu không có đạo đức đi kèm. Dưới con mắt Thiên Chúa, chỉ có thánh thiện là đáng giá.

Thánh Benadô viết: "Giuse thuộc ḍng đế vương cao sang về huyết thống, cao sang hơn nữa về tâm hồn".

Giuse đạo cao đức cả, xứng với sứ mạng siêu phàm Thiên Chúa đă trao phó cho ông là làm chủ thánh gia, làm cha Chúa Con, và làm bạn trăm năm Đức Mẹ. Chức vụ ông càng lớn th́ ân sủng Chúa ban xuống cho ông càng nhiều. Đă vậy, sự tiếp xúc thân mật hằng ngày với Chúa Con và Đức Mẹ lại là một nguồn tăng trưởng thánh đức liên tục cho ông. Linh hồn ông là một kỳ công của ân sủng và đạo hạnh. Sau Đức Mẹ th́ chẳng ai thánh thiện bằng ông.Ông thuộc về cả hai thời Thánh Ước: nhưng có lẽ về Tân ước nhiều hơn.

Xét thời Cựu ước, Giuse là Tổ phụ cuối cùng, áp sát nhân thân Cứu Chúa.  Ông mạnh tin như Abraham, nhẫn nhục như  Giacob, thanh khiết như Giuse Tổ phụ, đẹp ḷng Chúa như Đavit và khôn sáng tựa Salômon.

Xét thời Tân ước, Giuse giữ một địa vị đôïc nhất vô nhị.  Phúc âm đă giới thiệu ông là " NGƯỜI CÔNG CHÍNH" (Mt 1, 19).  theo văn tự Thánh Kinh, công chính đồng nghĩa với thánh thiện.  Thiên Chúa cũng như Đức Kitô đều được xưng tụng là đấng công chính (Gn 17, 25;Tđ, 7, 52).Simêon được khen là công chính và đạo hạnh ( Lc 2, 25).

Xacaria và Isave được ca tụng là công chính trước mặt Chúa, đi đứng rập theo điều răn luật của Ngài, vô phương trách cứ (Lc 1, 6).

Thánh Gioan Kim Khẩu giải thích như sau: "Tiếng công chính mà Thánh Linh tặng cho Giuse có nghĩa là no đầy phước đức".

Nhưng thánh đức cao vời đó là một kho báu, tàng ẩn trong một nếp sống hết sức b́nh dị, mắt người phàm khó mà nhận ra.

Dưới lớp áo xanh lao động bạc màu là cả một ḍng máu trâm anh với một linh hồn cao khiết.  Đó là Giuse, con người mà Thiên Chúa dùng tới để thực hiện công cuôïc Cứu Thế của Ngài.

Lạy Thánh Giuse là con ḍng Đavit  trâm anh, xin cầu cho chúng con