|
BẾ TẮC |
||
|
Một đoàn sinh viên của học viện đến thăm, đại sư vô cùng ân cần tiếp đăi
họ, nhưng lại không hề trả lời những câu hỏi của họ, và cũng không tham dự
vào việc thảo luận thần học của họ.
Các đệ tử biết sư phụ có thâm ư bên trong. Ông ta nói: “Làm sao con thể nói với con nhái ở dưới giếng về chuyện bao la của biển lớn ? Làm sao con có thể nói với người bị vây hăm trong các khái niệm của ḿnh về biên giới siêu phàm ?” (Trích: Huệ nhăn thiền tâm) Suy tư: Có những người cố chấp cứ tưởng ư nghĩ của ḿnh là đúng, nên không nghe lời góp ư của người khác, họ như ếch ngồi đáy giếng tưởng cái giếng to hơn trời; có những người thường đắm ch́m trong những kiến thức sơ đẳng của ḿnh, nên thường trích dẫn cứng nhắc điều này điều nọ khi tranh luận, mà không thấy thực tế công việc mà ḿnh đang làm, đang xảy ra, thế là họ bị vây hăm trong kiến thức không qua nổi sách vở của ḿnh... Người có kiến thức và hiểu biết th́ không khi nào tranh luận với người cố chấp, hoặc tranh biện với người chỉ biết ba mớ lư thuyết trong sách vở, mà không có tâm hồn khiêm tốn lắng nghe. Người ta không chấp xét người ngu, nhưng người ta sẽ chấp xét và coi thường những người cố chấp trong kiến thức của ḿnh; người ta cũng sẽ không phê b́nh những người không biết ǵ, nhưng người ta sẽ lên án những người luôn tự cho ḿnh hiểu biết tất cả, mà không chịu nghe những góp ư chân thành của người khác... Người thông minh th́ luôn nhận ḿnh ngu, người khôn ngoan th́ như thấy ḿnh dại, chỉ có những người ngu dại mới thấy ḿnh là người thông minh và khôn ngoan mà thôi, cho nên họ thường bế tắc trong đường nên thánh của ḿnh...
|