Buổi đọc kinh Truyền tin trưa chúa nhựt hôm qua mang một ư nghĩa đặc biệt,
bởi v́ đoạn Tin mừng đọc trong thánh lễ thuật lại cảnh thiên sứ truyền tin
cho đức Maria, và lời nguyện của thánh lễ chúa nhựt thứ tư Mùa Vọng được
dùng làm lời nguyện kết thúc kinh Truyền tin đọc mỗi ngày. Kinh Truyền tin
không chỉ nhắc đến mầu nhiệm Nhập thể nhưng cũng nhắc đến mầu nhiệm Vượt
qua (cuộc tử nạn và phục sinh nữa): đó là mầu nhiệm cột trụ của kế hoạch
Thiên Chúa cứu độ nhân loại.
Ngoài ra, bài huấn dụ của Đức Thánh Cha c̣n đề cập đến một điểm mà
không ai lường được, đó là câu chuyện thiên văn. Hôm qua ở miền Bắc bán
cầu là ngày đông chí, ngày ngắn nhất trong năm. Theo các nhà sử học, lễ
Giáng sinh được mừng vào ngày 25 tháng chạp bởi v́ giáo hội Rôma muốn thay
thế lễ kính thần Mặt trời, được mừng vào dịp này. Dù sao, cột trụ ở giữa
quảng trường thánh Phêrô được cất lên với chức năng của đồng hồ tự nhiên,
mang tên là meridiana, để chỉ 12 giờ trưa dựa theo bóng mặt trời. Hôm qua,
ngày đông chí, bóng của nó dài nhất trong năm. Kinh Truyền tin được đọc
vào lúc 12 giờ trưa (cùng với buổi sáng và buổi tối) nói lên sự gắn liền
mầu nhiệm nhập thể với thời gian. Điều này mang ư nghĩa đặc biệt khi bước
sang năm mới 2009, được dành do thiên văn học, nhân kỷ niệm 400 năm khai
trương viễn vọng kính của ông Galileo. Sau đây là nguyên văn bài huấn dụ.
Anh chị em thân mến,
Bài Tin mừng chúa nhựt thứ tư mùa Vọng tŕnh bày cho chúng ta quang cảnh
truyền tin (Lc 1,26-38), mầu nhiệm mà chúng ta nhắc đến mỗi ngày khi đọc
kinh Truyền tin. Kinh này giúp chúng ta sống lại thời điểm quyết liệt khi
Thiên Chúa đến gơ cửa trái tim của đức Maria, và sau khi đă nhận được
tiếng “Xin vâng”, đă bắt đầu mặc lấy xác thể ở nơi Người và do Người. Lời
nguyện trong thánh lễ hôm nay cũng chính là lời nguyện của kinh Truyền
tin: “Lạy Chúa, chúng con xin Chúa ban ơn xuống trong linh hồn chúng con
là kẻ đă nhờ lời thánh thiên thần truyền mà biết thật Chúa Giêsu Kitô là
Con Chúa đă xuống thế làm người, th́ xin v́ công ơn Con Chúa chịu nạn chịu
chết trên cây thánh giá, cho chúng con ngày sau khi sống lại được đến nơi
vinh hiển”. C̣n vài ngày trước lễ Giáng sinh, chúng ta được mời gọi hăy
chiêm ngưỡng mầu nhiệm khôn tả mà Đức Maria đă lưu giữ trong cung ḷng
trinh khiết của ḿnh suốt 9 tháng trường: mầu nhiệm Thiên Chúa làm người.
Đây là cột trụ thứ nhất của công tŕnh cứu chuộc. Cột trụ thứ hai là cuộc
tử nạn và phục sinh của Đức Giêsu, và cả hai cột trụ liên kết chặt chẽ với
nhau trong cùng một kế hoạch của Thiên Chúa, đó là cứu vớt nhân loại và
lịch sử của nó bằng việc mang vào ḿnh thân phận con người cùng với gánh
nặng của những sự dữ đè bẹp nhân loại.
Mầu nhiệm cứu độ, ngoài chiều kích thời gian lịch sử, c̣n mang chiều kích
không gian vũ trụ nữa: Chúa Kitô là mặt trời ân sủng, bằng ánh sáng của
ḿnh, Người đă “biến đổi và thắp sáng vũ trụ đang chờ mong” (Phụng vụ).
Việc xếp đặt lễ Giáng sinh trong phụng vụ được gắn với ngày đông chí, khi
mà tại miền bắc bán cầu, ngày bắt đầu dài ra. Nhân tiện, có lẽ không phải
ai ai đều biết rằng quảng trường thánh Phêrô cũng là một cái đồng hồ chỉ
12 giờ trưa. Thật vậy, cột trụ nằm giữa quảng trường đă in bóng dọc theo
một đường gạch kéo dài cho tới suối nước ở dưới cửa sổ văn pḥng của tôi,
và vào những ngày này, bóng của nó dài nhất trong năm. Điều này nhắc chúng
ta rằng vai tṛ của thiên văn học trong việc ấn định thời khắc cầu nguyện.
Chẳng hạn như kinh Truyền tin được đọc vào buổi sáng, giữa trưa và buổi
chiều, và các đồng hồ được điều chỉnh nhờ cột trụ mà người xưa dùng để
biết chính xác 12 giờ trưa.
Sự kiện hôm nay là ngày 21 tháng chạp, vào chính giờ này là lúc đông chí,
tạo cơ hội cho tôi để gửi lời chào đến hết những ai, bằng cách này hay
cách khác, sẽ tham gia vào năm thế giới thiên văn, vào năm 2009, nhân kỷ
niệm 400 năm những quan sát đầu tiên của viễn vọng kính của ông Galileo
Galilei. Trong hàng những vị tiền nhiệm của tôi, đă có những người chuyên
gia trong ngành này, tựa như đức Sylvestro II, một giáo sư trong ngành,
đức Grêgôriô XIII, người cải tổ cuốn lịch, thánh Piô X, một người biết làm
đồng hồ chạy bằng mặt trời. Nếu theo như lời thánh vịnh (19,2) “tầng trời
cao kể lại vinh quang Chúa”, th́ những định luật thiên nhiên, mà trải qua
ḍng lịch sử, biết bao nhiêu nhà khoa học đă giúp chúng ta hiểu rơ hơn,
cũng là một động lực lớn lao để chiêm ngưỡng Thiên Chúa với ḷng biết ơn.
Giờ đây chúng ta hăy hướng mắt về Đức Mẹ và thánh Giuse, các ngài đang chờ
đợi lúc Chúa Giêsu ra đời, và chúng ta hăy học nơi các ngài bí quyết hồi
tâm để thưởng thức niềm vui lễ Giáng sinh. Chúng ta hăy chuẩn bị để tiếp
đón Đấng Cứu thế đến ở giữa chúng ta, Người là Lời t́nh yêu của Thiên Chúa
dành cho loài người thuộc hết mọi thời đại.