(VietCatholicNews
11/12/2007)
Nguyên Văn Sứ Điệp của ĐTC Biển Đức 16 nhân
ngày Ḥa B́nh Thế giới lần thứ 41:1-1-2008: Gia đ́nh nhân
loại: cộng đồng ḥa b́nh

1.Vào đầu năm mới, tôi muốn gửi những lời cầu chúc ḥa
b́nh nhiệt t́nh cùng với một sứ điệp hy vọng nồng nhiệt tới
mọi người nam nữ trên thế giới. Tôi gửi những lời cầu chúc
ấy bằng cách đề nghị cùng nhau suy tư về đề tài mở đầu sứ
điệp này, một chủ đề tôi đặc biệt quan tâm, đó là ” Gia đ́nh,
cộng đồng ḥa b́nh. Thực vậy, h́nh thức hiệp thông đầu tiên
giữa con người với nhau chính là sự hiệp thông mà t́nh yêu
khơi lên giữa một người nam và một người nữ, quyết định kết
hiệp với nhau một cách bền vững để cùng nhau xây dựng một
gia đ́nh mới. Nhưng các dân tộc trên thế giới cũng được mời
gọi thiết lập giữa họ những quan hệ liên đới và cộng tác,
trong tư cách là các phần tử của gia đ́nh nhân loại duy nhất,
như Công đồng chung Vatican II đă tuyên bố: ”Mọi dân tộc họp
thành một cộng đồng duy nhất, có chung một nguồn gốc, v́
Thiên Chúa đă làm cho toàn thể nhân loại cư ngụ trên toàn
trái đất (cf TĐCV 17,26), và họ có cùng một mục tiêu tối hậu
là Thiên Chúa” (NA 1).
Gia đ́nh, xă hội và ḥa b́nh
2. Gia đ́nh tự nhiên, trong tư cách là cộng đồng hiệp thông
sâu xa trong cuộc sống và t́nh yêu, dựa trên hôn nhân giữa
một người nam và một người nữ (GS 48), là nơi đầu tiên của
sự nhân bản hóa con người và xă hội (CFL n.40), là ”chiếc
nôi của sự sống và t́nh yêu” (ibidem). V́ thế, thật là hợp
lư khi gia đ́nh được gọi là xă hội tự nhiên đầu tiên, ”một
định chế do Thiên Chúa thiết lập, làm nền tảng cho đời sống
con người, như kiểu mẫu của mọi trật tự xă hội” (HĐTTCLHB,
Toát yếu đạo lư xă hội của Hội Thánh, n.211).
3. Thực vậy, trong một đời sống gia đ́nh lành mạnh, người ta
cảm nghiệm một số nhân tố cơ bản của ḥa b́nh: công lư và
t́nh thương giữa anh chị em, chức năng của quyền bính được
cha mẹ biểu lộ, sự phục vụ yêu thương đối với những phần tử
yếu thế nhất, v́ bé nhỏ, bệnh tật hoặc già yếu, sự tương trợ
nhau trước những nhu cầu của cuộc sống, sự sẵn sàng đón nhận
người khác và nếu cần tha thứ cho họ. V́ thế, gia đ́nh là
người giáo dục đầu tiên và không thể thay thế được về ḥa
b́nh. Do đó, không lạ ǵ nếu bạo lực, xảy ra trong gia đ́nh,
th́ bị coi là điều đặc biệt không thể dung thứ được. Bởi thế,
khi quả quyết gia đ́nh ”là tế bào đầu tiên và sinh tử của xă
hội” (AA, 11), người ta nói lên một điều thiết yếu. Gia đ́nh
cũng là nền tảng của xă hội v́ gia đ́nh giúp thực hiện những
kinh nghiệm quan trọng về ḥa b́nh. V́ thế cộng đồng nhân
loại không thể bỏ qua những dịch vụ mà gia đ́nh thi hành.
Người đang ở trong giai đoạn thụ huấn có thể học nếm hưởng
hương vị đích thực của ḥa b́nh ở đâu nếu không phải là ở
trong ”tổ ấm” nguyên thủy mà thiên nhiên chuẩn bị cho họ? Từ
vựng gia đ́nh chính là một từ vựng ḥa b́nh; cần phải luôn
luôn kín múc từ nơi gia đ́nh để không đánh mất việc sử dụng
từ ngữ ḥa b́nh. Trong sự lạm phát ngôn ngữ ngày nay, xă hội
không thể không tham chiếu ”văn phạm” mà mọi đứa trẻ đều học
từ những cử chỉ và cái nh́n của cha mẹ trước khi học từ
những lời nói của cha mẹ em.
4. V́ có nhiệm vụ giáo dục các phần tử của ḿnh, nên gia
đ́nh là chủ thể có những quyền đặc biệt. Tuyên ngôn quốc tế
nhân quyền, vốn là một thắng lợi của nền văn minh pháp lư về
giá trị thực sự phổ quát, khẳng định rằng ”gia đ́nh là ṇng
cốt tự nhiên và cơ bản của xă hội và gia đ́nh có quyền được
xă hội và Nhà Nước bảo vệ” (art. 16/3). Về phần ḿnh, Ṭa
Thánh đă muốn nh́n nhận một phẩm giá pháp lư đặc biệt của
gia đ́nh khi công bố Hiến chương về các quyền gia đ́nh.
Trong Lời Tựa có ghi: ”Các quyền của con người, cho dù được
biểu lộ như quyền của cá nhân, nhưng cũng có một chiều kích
xă hội cơ bản, chiều kích này t́m được trong gia đ́nh một sự
biểu biểu lộ bẩm sinh và rất quan trọng”. Các quyền được
liệt kê trong Hiến Chương là một sự biểu lộ và diễn tả rơ
ràng luật tự nhiên, được ghi trong tâm khảm và được lư trí
biểu lộ cho con người. Việc phủ nhận hoặc giới hạn các quyền
của gia đ́nh, làm lu mờ chân lư về con người, đe dọa chính
nền tảng của ḥa b́nh.
5. V́ thế, kẻ nào, dù vô t́nh, cản trở định chế gia đ́nh,
th́ cũng làm cho ḥa b́nh trong toàn thể cộng đồng, quốc gia
và quốc tế, trở nên mong manh, v́ làm suy yếu tác nhân chính
yếu của ḥa b́nh. Đây là một điểm đáng đặc biệt suy nghĩ:
tất cả những ǵ góp phần làm suy yếu gia đ́nh dựa trên hôn
nhân giữa một người nam và một người nữ, trực tiếp hay giám
tiếp cản trở sự sẵn sàng của họ đón nhận một sự sống mới
trong tinh thần trách nhiệm, những ǵ ngăn cản quyền của gia
đ́nh trở thành chủ thể đầu tiên chịu trách nhiệm về giáo dục
con cái, th́ cũng là một chướng ngại khách quan trên con
đường ḥa b́nh. Gia đ́nh cần gia cư, công ăn việc làm và một
sự nh́n nhận đúng đắn đối với hoạt động nội trợ của cha mẹ,
của trường học đối với con cái, trợ giúp y tế căn bản cho
mọi người. Khi xă hội và chính trị không dấn thân giúp đỡ
gia đ́nh trong các lănh vực ấy, th́ sẽ thiếu một nguồn mạch
thiết yếu để phụng sự ḥa b́nh. Đặc biệt, các phương tiện
truyền thông xă hội, do tiềm năng giáo dục của chúng, có một
trách nhiệm đặc biệt trong việc cổ vơ tôn trọng gia đ́nh,
trong việc diễn tả những mong đợi và các quyền của gia đ́nh,
làm nổi bật vẻ đẹp gia đ́nh.
Nhân loại là một đại gia đ́nh
6. Để sống an b́nh, cộng đồng xă hội cũng được kêu gọi noi
theo các giá trị làm nền tảng cho gia đ́nh. Điều này có giá
trị đối với các cộng đồng địa phương cũng như các cộng đồng
quốc gia; có càng có giá trị đối với cộng đồng các dân tộc,
là gia đ́nh nhân loại đang sống trong căn nhà chung là trái
đất. Trong viễn tượng đó, ta không thể quên rằng gia đ́nh
nảy sinh từ sự ưng thuận chung kết và trách nhiệm giữa một
người nam và một người nữ, và họ sống sự ưng thuận ấy với ư
thức về những con cái dần dần gia nhập gia đ́nh của họ. Để
được thịnh vượng, cộng đồng gia đ́nh cần có sự đồng thuận
quảng đại của mọi phần tử. Cần làm sao để ư thức này cũng
trở thành một xác tín chung của tất cả những người được kêu
gọi họp thành gia đ́nh chung của nhân loại. Cần biết chấp
nhận ơn gọi mà Thiên Chúa đă ghi khắc trong chính bản tính
của chúng ta. Chúng ta không sống cạnh nhau một cách t́nh cờ;
tất cả chúng ta đang tiến bước trên cùng một con đường như
con người và v́ thế như anh chị em với nhau. Do đó, điều
thiết yếu là mỗi người dấn thân sống cuộc sống của ḿnh
trong thái độ trách nhiệm đối với thiên Chúa, nh́n nhận Ngài
là nguồn mạch nguyên thủy cuộc sống của ḿnh cũng như của
tha nhân. Chính nhờ đi ngược lên tới Nguyên Lư Tối Cao mà ta
có thể nhận thức giá trị vô điều kiện của mọi người, và nhờ
đó có thể đặt những tiền đề để xây dựng một nhân loại an
b́nh. Nếu không có Nền Tảng siêu việt ấy, th́ xă hội chỉ là
một tập hợp những người láng giềng, chứ không phải là một
cộng đồng anh chị em, được kêu gọi họp thành một đại gia
đ́nh.
Gia đ́nh, cộng đồng nhân loại và môi sinh
7. Gia đ́nh cần một mái nhà, một môi trường theo mức độ của
ḿnh, trong đó có thể thiết lập quan hệ giữa các phần tử với
nhau. Đối với gia đ́nh nhân loại, căn nhà ấy chính là trái
đất, là môi trường mà Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa đă ban cho
chúng ta để chúng ta cư ngụ trong tinh thần sáng tạo và
trách nhiệm. Chúng ta cần phải chăm sóc môi sinh: môi sinh
được ủy thác cho con người bảo vệ và giữ ǵn trong một tinh
thần tự do trách nhiệm, luôn để ư tới công ích của mọi người
như một tiêu chuẩn để thẩm định. Dĩ nhiên con người có giá
trị tối thượng so với toàn thể thiên nhiên. Tôn trọng môi
sinh không có nghĩa là coi thiên nhiên vật chất hay động vật
là quan trọng hơn con người. Đúng hơn, điều ấy có nghĩa là
mỗi người không thể coi thiên nhiên một cách ích kỷ như thể
nó hoàn toàn nhắm phục vụ cho tư lợi của ḿnh, v́ các thế hệ
mai sau cũng có quyền được hưởng những lợi ích của thiên
nhiên, và khi làm như thế, họ thi hành cùng một tinh thần tự
do trách nhiệm mà chúng ta đang đ̣i hỏi cho ḿnh. Cũng không
được quên những người nghèo, trong nhiều trường hợp, họ bị
gạt ra ngoài, không được hưởng những tài nguyên thiên nhiên
được dành cho tất cả mọi người. Ngày nay, nhân loại lo lắng
cho tương lai sự quân b́nh môi sinh. Về vấn đề này, nên thẩm
định một cách khôn ngoan, trong một cuộc đối thoại giữa các
chuyên gia và những người khôn ngoan, không đưa ra những
phán đoán có tính chất ư thức hệ để đi tới những kết luận
hấp tấp và nhất là bằng cách cùng nhau t́m kiếm một kiểu mẫu
phát triển dài hạn, bảo đảm an sinh của mọi người, trong
niềm tôn trọng sự quân b́nh môi sinh. Nếu việc bảo vệ môi
sinh có những giá phải trả, th́ cần phải chia đồng đều cái
giá ấy, để ư đến những khác biệt trong sự phát triển tại các
nước và t́nh liên đới đối với các thế hệ tương lai. Hành
động khôn ngoan thận trong không có nghĩa là không lănh nhận
trách nhiệm và hoăn lại các quyết định; đúng hơn có nghĩa là
dấn thân cùng nhau đưa ra các quyết định, sau khi đă cứu xét
trong tinh thần trách nhiệm những con đường phải theo, với
mục đích củng cố liên minh giữa con người và môi sinh, liên
minh ấy phải phản ánh t́nh thương sáng tạo của Thiên Chúa,
Đấng từ đó chúng ta xuất phát và chúng ta đang tiến về cùng
Ngài.
8. Về vấn đề này, điều cơ bản là phải ”coi” trái đất như
”căn nhà chung của chúng ta”, và để nó phục vụ tất cả mọi
người, khi quản lư trái đất, cần chọn con đường đối thoại
thay v́ đơn phương đưa ra những chọn lựa. Nếu cần, ta có thể
gia tăng những tổ chức trên b́nh diễn quốc tế, để chu toàn
việc quản lư căn nhà chung của chúng ta một cách ḥa hợp;
tuy nhiên, trước tiên cần làm chín mùi trong lương tâm con
người xác tín theo đó chúng ta phải cùng nhau cộng tác trong
tinh thần trách nhiệm. Những vấn đề xuất hiện nơi chân trời
thật là phức tạp và cấp thiết. Để đương đầu hữu hiệu với
t́nh trạng ấy, nên hành động phối hợp. Có một lănh lực cần
gia tăng đối thoại giữa các dân nước, đó là việc quản lư các
nguồn năng lượng của trái đất. Về vấn đề này, các nước tân
tiến về kỹ thuật đứng trước hai điều cấp thiết: một đàng cần
phải loại bỏ thói quen tiêu thụ thái quá do kiểu mẫu phát
triển hiện nay, và đàng khác, cần phải đầu tư thích đáng để
có những nguồn năng lượng khác nhau, và để cải tiến việc sử
dụng năng lượng. Các nước đang vượt lên cần nhiều năng lượng,
nhưng nhiều khi việc thỏa măn nhu cầu ấy gây thiệt hại cho
các nước nghèo, v́ các nước này không đủ các cơ cấu hạ tầng,
cả về phương diện kỹ thuật, họ đành phải bán với giá hạ các
nguồn năng lượng mà họ sở hữu. Đôi khi, tự do chính trị của
họ cũng bị thương tổn v́ những h́nh thức bảo hộ hoặc ít là
họ phải chịu những điều kiện thật là nhục nhă.
Gia đ́nh, cộng đồng nhân loại và kinh tế
9. Một điều kiện thiết yếu để có an b́nh trong mỗi gia đ́nh
hệ tại sự kiện gia đ́nh dựa trên nền tảng vững chắc của các
giá trị tinh thần và luân lư đạo đức chung. Nhưng cũng phải
nói thêm rằng gia đ́nh cảm nghiệm an b́nh đích thực khi mỗi
phần tử không bị thiếu những ǵ cần thiết và khi tài sản của
gia đ́nh - thành quả lao công của người này, do sự tiết kiệm
của người khác, và do sự cộng tác tích cực của mọi người -
được quản lư tốt, trong t́nh liên đới, không thái quá cũng
không phí phạm. Để có an b́nh trong gia đ́nh, một đàng cần
có một sự cởi mở đối với gia sản siêu việt các giá trị và
đàng khác, - điều này không kém phần quan trọng - cũng cần
phải có một sự quản lư tốt các của cải vật chất cũng như
quan hệ giữa con người với nhau. Lơ là đối với các khía cạnh
ấy đưa tới hậu quả là làm thương tổn sự tín nhiệm lẫn nhau
v́ những viễn tượng bấp bênh đe dọa tương lai của gia đ́nh.
10. Người ta cũng có thể áp dụng những suy tư ấy cho đại gia
đ́nh là nhân loại nói chung. Ngày nay, gia đ́nh nhân loại
liên kết với nhau chặt chẽ hơn do sự hoàn cầu hóa; ngoài một
nền tảng các giá trị chung, gia đ́nh cũng cần có một nền
kinh tế có thể thực sự đáp ứng các đ̣i hỏi của công ích trên
b́nh diện hoàn vũ. Về vấn đề này, sự tham chiếu gia đ́nh tự
nhiên cũng đặc biệt có ư nghĩa. Cần phải thăng tiến những
quan hệ đúng đắn và chân thành giữa cá nhân và các dân tộc,
để tất cả đều có thể cộng tác trong sự b́nh đẳng và công
bằng. Đồng thời cần thi hành tất cả những ǵ cần thiết để
đảm bảo việc sử dụng khôn ngoan các nguồn tài nguyên và phân
phối công bằng. Đặc biệt, những viện trợ dành cho các nước
nghèo phải đáp ứng các tiêu chuẩn một nền kinh tế hợp lư
lành mạnh, tránh những phung phí rốt cuộc chỉ đưa tới sự duy
tŕ những guồng máy bàn giấy tốn phí. Cũng cần để ư tới đ̣i
hỏi luân lư, cần làm sao để việc tổ chức kinh tế không phải
chỉ theo những luật lệ nghiêm ngặt về việc kiếm lợi trước
mắt, nhưng có thể là vô nhân đạo.
Gia đ́nh, công đồng nhân loại và luật luân lư
11. Một gia đ́nh sống trong an b́nh nếu tất cả các thành
phần tuân hành một qui luật chung: điều này giúp chống lại
chủ nghĩa cá nhân ích kỷ và kiến tạo những mối liên hệ giữa
mỗi phần tử với nhau, qua đó tạo điều kiện thuận lợi cho sự
sống chung ḥa b́nh và sự cộng tác của họ trong một mục đích
chung. Điều hiển nhiên là tiêu chuẩn ấy cũng có giá trị đối
với các cộng đồng rộng lớn hơn: từ cộng đoàn địa phương, tới
quốc gia, cho đến cả cộng đồng quốc tế. Để có ḥa b́nh, phải
có một luật chung, làm cho tự do có tính cách chân thực, chứ
không phải là một ư muốn độc đoán mù quáng, và nó bảo vệ kẻ
yếu chống lại sự lạm dụng của kẻ mạnh hơn. Trong gia đ́nh
các dân tộc, người ta nhận thấy có nhiều thái độ độc đoán,
giữa ḷng các quốc gia cũng như trong quan hệ hệ hỗ tương
giữa các nước với nhau. Ngoài ra có nhiều t́nh trạng trong
đó kẻ yếu bị bó buộc không những phải cúi đầu trước những
đ̣i hỏi của công lư nhưng c̣n trước sức mạnh sống sượng của
những người có nhiều phương tiện hơn họ. Chúng ta hăy lập
lại điều này: sức mạnh phải luôn luôn tuân theo kỷ luật luật
luật pháp và điều này cũng phải được thể hiện trong các quan
hệ giữa các quốc gia có chủ quyền với nhau.
12. Nhiều lần Giáo Hội đă lên tiếng về bản chất và chức năng
của luật pháp: qui luật pháp lư điều hành các quan hệ giữa
con người với nhau, khi thiết lập kỷ luật cho những thái độ
bên ngoài và dự pḥng những h́nh phạt cho những người vi
phạm các qui luật ấy, nó có tiêu chuẩn là qui luật luân lư
dựa trên bản tính của sự vật. Ngoài ra lư trí con người có
khả năng nhận ra luật luân lư, ít là trên b́nh diện những
đ̣i hỏi cơ bản, nhờ đi ngược lên tới Lư Trí sáng tạo của
Thiên Chúa, Đấng là nguồn gốc của mọi sự. Qui luật luân lư
ấy phải điều hành những chọn lựa của lương tâm và hướng dẫn
mọi thái độ của con người. Có những qui luật pháp lư cho các
quan hệ giữa các dân nước họp thành gia đ́nh nhân loại hay
không? Và nếu chúng hiện hữu, th́ để chúng thực sự hữu hiệu,
cần phải đi ngược lên qui luật luân lư tự nhiên, là nền tảng
của qui luật pháp lư, nếu không qui luật này tùng phục sự
đồng thuận mong manh và phù du.
13. Sự nhận thức qui luật luân lư tự nhiên không dành riêng
cho người hồi tâm và đứng trước vận mệnh của ḿnh, họ tự hỏi
về lư lẽ nội tại các khát vọng sâu xa nhất mà họ nhận ra nơi
ḿnh. Tuy có phần không chắc và bất định, con người vẫn có
thể khám phá luật luân lư chung ấy, ít là trong những đường
hướng thiết yếu, luật luân lư này, vượt ra ngoài những khác
biệt về văn hóa, giúp con người hiểu nhau trong những ǵ
liên quan tới các khía cạnh quan trọng nhất của thiện và ác,
của công chính và bất chính. Điều tối quan trọng là trở về
với luật cơ bản ấy và dành cho việc t́m kiếm này những năng
lực trí tuệ tốt nhất của chúng ta, không để cho ḿnh bị nản
chí v́ những mơ hồ hoặc những hiểu ngậm. Thực vậy, các giá
trị ăn rễ sâu trong luật luân lư tự nhiên, cho dù nó chỉ có
tính cách rời rạc từng mảnh, và không luôn luôn ḥa hợp nhau,
chúng hiện diện trong các hiệp định quốc tế, trong những
h́nh thức quyền bính được mọi người nh́n nhận, trong những
nguyên tắc của luật nhân đạo được tiếp nhận vào trong luật
pháp của các quốc gia hoặc trong các qui ché của các tổ chức
quốc tế. Nhân loại không phải là không có luật. Tuy nhiên,
điều cần thiết là phải tiếp tục đối thoại về các vấn đề này,
làm sao để luật lệ của các quốc gia cùng nh́n nhận các quyền
căn bản của con người. Tiến bộ của nền văn hóa pháp lư trên
thế giới một phần cũng tùy thuộc sự dấn thân làm cho các qui
luật quốc tế hữu hiệu hơn, có một nội dung nhân bản sâu xa,
để tránh cho các qui luật này bị thu hẹp thành những biện
pháp dễ dàng tránh né v́ những lư do ích kỷ hoặc ư thức hệ.
Vượt thắng các cuộc xung đột và giải trừ vơ trang
14. Ngày nay, rất tiếc là nhân loại đang sống những chia rẽ
rộng lớn và những cuộc xung đột khốc liệt tạo nên những viễn
tượng đen tối cho tương lai của ḿnh. Có những vùng rộng lớn
trên trái đất đang sống những căng thẳng ngày càng gia tăng,
và hiểm họa càng ngày càng có những quốc gia sở hữu vơ khí
hạt nhân khiến cho mọi người có trách nhiệm đều lo sợ. Ngày
nay người ta cũng chứng kiến nhiều cuộc nội chiến tại Phi
châu, cho dù tại một số nước thuộc đại lục này có sự tiến bộ
trong tự do và dân chủ. Trung Đông vẫn tiếp tục là diễn
trường của những xung đột và khủng bố tạo nên những hậu quả
trên các quốc gia và các vùng lân cận, có nguy cơ lôi kéo họ
vào ṿng bạo lực. Nói chung, người ta lấy làm tiếc mà nhận
thấy rằng con số các quốc gia bị lôi vào ṿng chạy đua vơ
trang đang gia tăng: cả những nước đang trên đường phát
triển cũng dành một phần quan trọng trong sản phẩm nội địa
ít ỏi của ḿnh để mua vơ khí. Trong nền thương mại đau buồn
này, có nhiều trách nhiệm khác nhau: có những nước thuộc thế
giới công nghệ, kiếm được những nguồn lợi lớn từ việc bán vơ
khí và có những nhóm cầm quyền trong nhiều nước nghèo, muốn
củng cố địa vị của họ bằng việc mua các vơ khí ngày càng tối
tân. Trong những thời kỳ khó khăn như thế, cần phải hết sức
động viện mọi người thiện chí để t́m ra những hiệp định cụ
thể để giải trừ vơ trang hữu hiệu, nhất là về vơ khí hạt
nhân. Giữa lúc tiến tŕnh không làm cho vơ khí hạt nhân lan
tràn đang bị chậm lại, tôi cảm thấy có bổn phận phải kêu gọi
các chính quyền quyết tâm mở lại các cuộc thương thuyết để
dần dần tháo gỡ có phối hợp các vơ khí hạt nhân hiện hữu.
Khi lập lại lời kêu gọi này, tôi tiếp ḿnh đang biểu lộ ước
muốn của tất cả những người đặc biệt quan tâm tới tương lai
của nhân loại.
15. Cách đây đúng 60 năm, LHQ đă long trọng công bố Tuyên
Ngôn quốc tế nhân quyền (1948-2008). Qua văn kiện này, gia
đ́nh nhân loại đă muốn phản ứng chống lại những kinh hoàng
của Thế Chiến thứ hai, khi nh́n nhận sự hiệp nhất của ḿnh
dựa trên phẩm giá b́nh đẳng của mọi người và đặt nơi trọng
tâm cuộc sống chung của con người sự tôn trọng các quyền căn
bản của mọi cá nhân và dân tộc: Đó là một bước quyết định
trên con đường đầy khó khăn và yêu sách tiến đến sự ḥa hợp
và ḥa b́nh. Cũng nên nhắc đến việc mừng kỷ niệm 25 năm Ṭa
Thánh chấp nhận Hiến Chương về các quyền của gia đ́nh
(1983-2008), cũng như kỷ niệm 40 năm cử hành Ngày Ḥa B́nh
thế giới lần đầu tiên (1968-2008). Ngày này là thành quả
trực giác của Đức Giáo Hoàng Phaolô 6 theo sự quan pḥng của
Chúa, và được vị Tiền Nhiệm đáng kính của tôi là ĐGH Gioan
Phaolô 2 tiếp tục với đầy xác tín, việc cử hành Ngày Ḥa
B́nh này đă giúp Giáo Hội, qua ḍng thời gian, với những Sứ
Điệp được công bố nhân dịp này, phát triển một đạo lư sáng
ngời bênh vực thiện ích căn bản của con người. Dưới ánh sáng
các lễ kỷ niệm quan trọng ấy, tôi mời gọi tất cả mọi người
nam nữ ư thức rơ ràng ḿnh cùng thuộc về một gia đ́nh nhân
loại duy nhất và cố gắng để sự sống chung trên trái đất ngày
càng phản ánh xác tín ấy, mà sự thiết lập ḥa b́nh đích thực
và lâu bền tùy thuộc. Tôi cũng mời gọi các tín hữu không
ngừng khẩn cầu Thiên Chúa, xin Chúa ban hồng ân ḥa b́nh. Về
phần các tín hữu Kitô, họ biết ḿnh có thể tín thác nơi sự
chuyển cầu của Đấng là Mẹ của Con Thiên Chúa làm người, v́
phần rỗi của toàn thể nhân loại, Người là Mẹ của tất cả
chúng ta.
Tôi cầu chúc tất cả một năm mới hạnh phúc
Vatican ngày 8 tháng 12 năm 2007
Biển Đức 16, Giáo Hoàng |
|